User Login

Please log in or register to proceed
Thank you for logging in!

User Online

None

Latest Posts

  • I have always dreamed being a pilot. The feeling of flying high in the sky as a free bird is amazing  
  • Brian and Tu sought us out from our website (www.vietthiphotography.com).  They came all the way from Sacramento to Bay Area to meet us.  They told us about their needs and budget.  We,
  • Năm nay, thời tiết lạnh kéo dài và Tuyết vẫn còn rơi trên Tahoe. Quảy gánh "giang hồ", tôi leo lên con chiến mã sắt già nua, bò chầm chậm lên đỉnh núi cao, để đem lại cho các bạn một vài hình ảnh của

Blog Viet Thi

Posted by Quang An
Quang An
Quang An has not set their biography yet
User is currently offline
on Monday, 21 February 2011 in On Spot

Đêm Văn Nghệ Cổ Truyền Mừng Xuân Tân Mão ở San Francisco

Cũng đã hơn 10 năm, sau khi rời mái trường Đại Học, tôi đã không tham dự các chương trình văn nghệ có tính chất văn hoá cổ truyền.  Những buổi biểu diễn thấm đậm tình dân tộc của các Hội Sinh Viên Việt Nam (Vietnamese Student Association) từ các trường City College San Francisco, San Francisco State University, cho đến UC Berkeley, UC Davis, v..v... của hơn 10 năm trước, đều có mặt tôi trong mọi khâu, từ tổ chức, đến gây quỹ, bán vé, chụp hình, điều khiển sân khấu, cho đến làm ... khán giả.  Năm nay, thật bất ngờ, đúng vào dịp chuẩn bị Tết, thì cô Hằng, giám đốc điều hành trung tâm Văn Hoá Âu Cơ ở San Francisco gọi điện thoại đến nhờ tôi giúp dùm phần chụp hình cho đêm Văn Nghệ Cổ Truyền mừng Xuân Tân Mão.
 

 

Biểu Diễn Đàn Bầu

Máu văn nghệ trong tôi lại bừng dậy, nên tôi nhận lời mời của cô Hằng ngay.  Thật tình mà nói, các buổi văn nghệ "nghiệp dư" kiểu này, tôi rất hiểu cái khó của người tổ chức.   Dùng chữ nghiệp dư ở đây là tôi muốn nói đến sự tổ chức của các anh em thầy cô của trung tâm Văn Hóa Âu Cơ, chứ thật ra trong chương trình trình diễn có hai nhạc sư chuyên nghiệp là thầy Vũ Hồng Thịnh và cô Võ Vân Ánh.  Quay lại những nhà tổ chức "nghiệp dư", vấn đề đầu tiên, tức là ... tiền đâu để làm.  Có tiền mới mướn được nhà hát.  Có tiền mới có âm thanh ánh sáng chứ. Sân khấu mà không có ánh đèn, đâu còn là sân khấu.  Nghe nói các bạn trẻ trong nhóm Thanh Niên Âu Cơ (AuCo Youth Team) hoạt động rất hăng say để gây quỹ hòng có tiền làm ... sô (show).  Cái này tôi quá quen, cũng giống như tôi và bạn bè tôi ngày nào.

 

 

Khán Giả Đang Vào Xem Văn Nghệ

 

 

Toàn Ban Văn Nghệ Âu Cơ

 

 

Biểu Diễn Đàn Tranh


Sân khấu Randall ở San Francisco nhỏ, chỉ trên dưới 200 ghế.  Nghe cô Hằng tâm sự mà thấy thương "tụi em chỉ đủ có tiền mướn chỗ này".  Tôi hiểu và rất thông cảm.  Ngày trước tụi tôi mướn sân khấu Hearst ở San Francisco, thuộc loại sân khấu lớn trên 2000 ghế, giá đã lên tới gần mười xấp.  Cũng may là số vé bán ra và số tiền xin bảo trợ cũng vừa đủ, nếu không tụi tôi chắc ngồi mãi trong trường, mài ghế nhà trường để ... trả nợ.  Dù sân khấu nhỏ, nhưng chương trình không kém phần xôm tụ.  Đến sớm hơn giờ diễn cả tiếng đồng hồ, tôi mới thấy các bạn trẻ và thầy cô ở trung tâm Văn Hóa Âu Cơ chuẩn bị không kém phần chu đáo.  Một tốp thì lo chuẩn bị sân khấu, tốp kỹ thuật thì lo thử âm thanh, ánh sáng, trong khi bên trong hậu trường thì các ... diễn viên đang ồn ào tấp nập ... thay y phục, trang điểm chuẩn bị cho đêm diễn.  Xách máy hình đảo một vòng trong khán phòng, lên sân khấu, ra cánh gà, vào hậu trường, rồi đáo trở lại ra ngoài tiền sảnh, để kịp thấy các quan khách đang xếp hàng vào xem văn nghệ.  Lần sau, chắc tôi phải đi sớm hơn một tí nữa để ghi lại nhiều hình ảnh hậu trường (behind the scene) hơn.  Phải thừa nhận một điểm đáng khích lệ, là các bạn trẻ bây giờ khá hơn chúng tôi hồi trước, khi đã "tiếp thị" được khán giả Mỹ.  Nhìn các "bác" Mỹ xếp hàng vào xem văn nghệ cổ truyền Việt Nam, mới thấy sự lớn mạnh của văn hoá Việt trên đất Mỹ.  Lúc trước, các chương trình văn nghệ sinh viên học đường của chúng tôi làm, quan khách Mỹ cao lắm là mấy ông Deans, là mấy bà Counselors ngay trong trường thôi.  Phần đông vẫn là người Việt vào xem chương trình văn nghệ Việt Nam.

 

 

Một Tiết Mục Múa

 

 

Khán Giả Đang Say Sưa Thưởng Thức

 

 

Mộng Lành Trong Nhạc Phẩm Huế Xưa
 


Chỉ một thoáng chốc, khán phòng đã đầy kín khán giả.  Khi các đèn trong khán phòng được tắt đi, thay vào đó là những ánh đèn trên sân khấu, nhạc khúc Đón Xuân trỗi lên cùng một tràng pháo tay chào đón của tất cả khán giả Mỹ cũng như Việt, tôi như bị hút vào tiếng nhạc, tiếng vỗ tay, cùng những âm điệu nhịp nhàng không dứt.  Phải nói rằng dù là chương trình văn nghệ Việt Nam, nhưng không có cái nào giống cái nào.  Cũng là Đón Xuân, cũng là Hương Xưa, cũng là Đường Về Hai Thôn, cũng là múa Trống Cơm, những bài nhạc và điệu múa tôi đã quen thuộc hơn 10 năm trước, nhưng sắc thái, và phong cách biểu diễn của các bạn trẻ trong nhóm Thanh Niên Âu Cơ khác hẳn chúng tôi.  Những Bích Đào, Hữu Nghĩa, Thuỳ Đan, Mộng Lành, v..v... lại kế tiếp anh em chúng tôi ngày trước chuyển tải các làn điệu âm nhạc Việt Nam vào lòng khán giả, không chỉ là người Việt xa xứ, mà còn là người Mỹ ngay tại bản địa.

 

Đàn T'rưng

 

 

Biểu Diễn Đàn T'rưng

 

Nét độc đáo nhất của chương trình văn nghệ trong đêm nay, lại là những màn biểu diễn nhạc cụ dân tộc do cô Võ Vân Ánh và thầy Vũ Hồng Thịnh trình diễn.  "Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời, à à ơi tiếng ru ... muốn đời...".  Vâng lời nhạc thâm thuý của nhạc sĩ tài ba Phạm Duy, như thấm vào máu của bất kỳ người con dân nước Việt dù ở đâu trên mọi nẻo đường khắp cả địa cầu.  Nay lời nhạc ấy lại trỗi lên từ tiếng đàn Bầu, nghe rất nát ruột trong lòng mọi khán giả.  Tôi không hiểu các bác Mỹ có hiểu được lời nhạc hay không, tuy nhiên tiếng đàn Bầu của thầy Thịnh đã đem lại những cảm xúc trên gương mặt họ, và những tràng pháo tay không ngớt.  Không chỉ có đàn Bầu, đàn Tranh, đàn Nguyệt, cô Vân Ánh đã trổ tài với đàn T'rưng, một nhạc cụ dân tộc mà ít ai biết đến.  Ngày còn bé, lúc ở Việt Nam, tôi thường hay đùa với bạn bè là đàn "Tờ Rưng" cho mấy tên mới lớn, ở dơ, hay ... ngứa gãi.  Ai dè, bây giờ mới chứng kiến đàn T'rưng thật và âm thanh của nó.  Nhiều lúc mê theo tiếng nhạc, mà quên bẵng cả việc bấm máy. 

 

 

Thùy Đan và nhạc phẩm Đường Về Hai Thôn

 

Có thể nói, đỉnh cao của đêm diễn chính là lúc thầy Thịnh giới thiệu về bộ đàn đá có hơn ... 2500 năm tuổi.  Từ thưở cha sanh mẹ đẻ đến giờ, có thể nói, đây là lần đầu tiên biết về lịch sử của cây đàn đá, và có lẽ đây là nhạc cụ duy nhất trên Thế Giới mà chỉ có dân tộc Việt mới có. Không biết những nhạc cụ mà Kim Dung tiên sinh mô tả trong các pho kiếm hiệp kỳ tình như "Tiếu Ngạo Giang Hồ" hay cỡ nào, chứ tôi, cũng như quý vị khán giả có mặt trong đêm diễn đều bị "mê hoặc" bởi tiếng đàn Đá.  Khi nhạc phẩm "Sài Gòn Đẹp Lắm" trỗi lên, chấm dứt chương trình biểu diễn, các khán giả như có keo dính chặt trên ghế, không ai muốn rời khán phòng cả.  Các bác Mỹ thì "tò mò" leo lên sân khấu để "rờ" cho được cái đàn Đá.  Chỉ có mấy cục đá thôi, sao mà nó kỳ diệu thế.  Nếu so sánh bằng tiền, tôi thật tình không biết bao nhiêu ngàn cái đàn piano có thể đổi ngang bằng cây đàn Đá này.



 

Thầy Hồng Thịnh và Tiết Mục Biểu Diễn Đàn Đá

 


Lái xe trên đường về nhà, dù trời đã khá tối, và lạnh, lòng tôi vẫn thấy ấm và vui khi cảm nhận được mùa Xuân quê hương, dù ở cách Việt Nam cả nửa trái địa cầu.  Nếu mục đích của đêm Văn Nghệ để mừng Xuân, thì ban tổ chức, Trung Tâm Văn Hoá Âu Cơ, đã thành công.  Xin cám ơn các bạn đã đem lại mùa Xuân cho khán giả.  Xin vỗ tay khen ngợi các bạn đã thành công khi đem được văn hoá nghệ thuật Việt Nam giới thiệu đến được với người dân bản địa, một việc mà chính phủ Việt Nam hiện tại "chưa" làm được dù rằng "tài" và "lực" dồi dào hơn các bạn nhiều.

 

 

Khán giả Mỹ và Việt cùng vỗ tay tán thưởng

 

0 votes

Quang An

Quang An has not set their biography yet
Trackback URL for this blog entry

Comments

Please login first in order for you to submit comments